Nguyễn Tường Duy - Chàng “thuỷ thủ” Viện Du lịch vượt cơn bão Covid-19

20/10/2021

Chúng ta đến với cuộc sống đều là một đóa hoa, đóa hoa ấy dù không lớn lao nhưng luôn góp hương thơm của mình thay lời cảm ơn vì được đến với cuộc đời. Đối với người trẻ cũng thế, luôn nồng nàn một hương thơm sức trẻ, hương thơm của sự nhiệt huyết và ngào ngạt ước muốn dấn thân cống hiến kiến tạo giá trị cho cuộc đời.

 

 

“Mình thích cho đi, mình cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của những người khó khăn khi nhận được sự giúp đỡ. Và mình nghĩ ai cũng chọn việc nhẹ nhàng thì những việc khó sẽ phần ai. Chi bằng mình có sức trẻ mình góp một phần sức cho đất nước, như vậy thôi với mình là quá đủ”. Lời bộc bạch của chàng “Thủy thủ”, những quan điểm về sự cho đi của cậu giúp cậu có thêm niềm tin và sức mạnh đáp lại lời kêu gọi khi đất nước cần.

 

Nguyễn Tường Duy - chàng trai đến từ An Giang, hiện đang là sinh viên năm hai, lớp LH001- khóa 46, ngành Quản trị Dịch vụ Du lịch và Lữ hành thuộc Viện Du lịch. Sở dĩ có hai từ “Thủy thủ”, bởi lẽ ở độ tuổi 18 Tường Duy không phải là thủy thủ trên biển, hay đấu tranh với những đợt sóng trào dữ dội. Mà hiện tại cậu đang là “Thủy thủ” lao vào cơn bão của đại dịch Covid góp một phần nhỏ sức lực chèo lái con thuyền, đấu tranh với từng đợt dịch bùng như cơn sóng trào nơi biển cả mênh mông.

 

 

NGUỒN ĐỘNG LỰC GIÚP CHÀNG “THỦY THỦ” VỮNG TIN VƯỢT CƠN BÃO COVID-19?

 

Trong khoảng thời gian trước khi dịch bùng, cậu bạn đã về Bình Dương ở cùng với bố mẹ do bố mẹ cậu đang làm việc tại nơi này, đúng lúc khi cậu ở cùng bố mẹ thì dịch bùng phát. Đứng trước tình hình dịch bệnh phức tạp và lời kêu gọi đến từ  bệnh viện tư nhân tại tỉnh Bình Dương, ngọn lửa nhiệt huyết trong cậu cộng hưởng với sự ủng hộ của ba mẹ nên mặc dù biết đây là một việc nguy hiểm “lao vào tâm dịch”, Tường Duy vẫn không chùn bước, cậu đã đáp lại lời kêu gọi của bệnh viện ghi tên mình vào danh sách trở thành tình nguyện viên của bệnh viện.Và khi được hỏi nguồn động lực lớn nhất với chàng trai ấy là gì? Chàng “Thủy thủ” không ngần ngại bảo: “Có lẽ nguồn động lực lớn với mình là được cống hiến một phần sức trẻ cho Tổ Quốc, và dịch mau chóng được kiểm soát để cuộc sống mọi người trở về bình thường mới”. 

 

 

Với mong muốn Việt Nam ta mau chóng hết dịch như bao người, chàng trai với sức trẻ tuổi 18 - Nguyễn Tường Duy đã chuyển hóa mong muốn đó thành hành động. 

 

Tường Duy tâm sự: Nhờ vào câu nói: “Ai ơi thương bí nhớ bầu, cùng nhau chung sức đẩy lùi cô vy. Vượt qua đại dịch hiểm nguy, người người sung sướng, nhà nhà yên vui” đã tiếp thêm động lực cho mình cống hiến một phần tuổi trẻ cho Tổ quốc. Và trong khi thực hiện công tác thì bản thân cậu luôn nghĩ đến và nhắc nhở bản thân rằng: “Phải cẩn thận, phải cẩn thận, phải cẩn thận, cẩn thận giữ an toàn cho xã hội và cho bản thân, mình phải giữ sức khỏe, có sức khỏe mình mới giúp được mọi người”. 

 

 

Chàng “Thủy thủ” ấy đã khoác trên mình chiếc áo bảo hộ xanh đã gần hai tháng, chính vì mong muốn đơn giản mong muốn dịch bệnh được kiểm soát để cuộc sống trở về trạng thái bình thường mới. Động lực xuất phát từ nội tại bên trong bản thân sẽ luôn luôn mang đến một nguồn sức mạnh, niềm tin lao vào những khó khăn, lao vào những phần việc khó. Chỉ cần bản thân thật sự muốn làm, nguồn động lực sẽ nảy sinh và chuyển hóa dạng năng lượng tích cực ấy thành những hành động tô vẽ cho cuộc đời, tô vẽ cho bức tranh của sự cống hiến.

 

ĐIỀU ĐẸP NHẤT VỀ CƠN BÃO COVID-19 TRONG TIM CHÀNG “THỦY THỦ”

 

Lăng kính của cuộc sống là muôn màu, nhưng có lẽ thứ màu mà chúng ta nhìn được trong cơn đại dịch giữa màu đen có những vệt sáng của sự cống hiến. Vệt sáng của sự cho đi mà không mong cầu nhận lại, và vệt sáng ấy mang đến cho mỗi người những cảm xúc rất riêng. Và chàng “Thủy thủ” ấy cũng không ngoại lệ, cậu tâm tình “Vào thời điểm dịch bùng mạnh, áp lực công việc nhiều thế nhưng các cô chú bác sĩ, y tá, điều dưỡng, và cả những anh chị tình nguyện viên làm việc chung mình, mọi người điều lạc quan, nụ cười nở trên môi, mặc dù cách lớp khẩu trang nhưng nhìn vào ánh mắt mình như cảm nhận được nguồn năng lượng anh chị truyền cho mình. Bên cạnh đó, mình còn cảm thấy chút tự hào vì góp phần sức nhỏ nhoi của tuổi 18 khi đất nước vào công cuộc chống dịch” 

 

Vệt sáng của mảng màu đen ấy, còn chính là những khoảnh khắc khiến chúng ta nhìn vào cũng sẽ bất giác nở nụ cười, sẽ cảm thấy nơi ngực trái có nhịp đập nhanh vì xúc động, và cả sự ấm áp. Và với chàng “Thủy thủ” ấy điều đẹp của cơn bão đại dịch trong tim cậu “Với mình khoảnh khắc đẹp nhất chính là lúc mà những người nghi nhiễm được trả kết quả ra âm tính, là lúc mà những F0 đã hoàn thành cách ly và về với gia đình, khoảnh khắc mà các anh chị y bác sĩ cởi đồ bảo hộ ra ngồi cùng nhau ăn uống, vui vẻ....” 

 

 

Chính khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc đẹp nhất trong tim chàng “thủy thủ” đã làm bao nhiêu con tim đập lại, bao nhiêu nụ cười trên môi tưởng chừng như vụt tắt nhưng bây giờ lại tỏa sáng, cùng hòa mình vào niềm vui của tất cả mọi người. Từ những bệnh nhân ngày đêm chống chọi với bệnh tật, cho đến các y bác sĩ người đối đầu với tử thần để giữ lại mạng sống cho từng bệnh nhân, tất cả là một, tất cả đều hòa mình vào niềm vui của đại gia đình lớn. Bởi những chia sẻ chân thành mà xúc động ấy , đã làm cho bao nhiêu con người phải thán phục cũng như xúc động trước vẻ đẹp của nơi gọi là “ranh giới”, vẻ đẹp của “thành phố thức”

 

TUỔI MƯỜI TÁM MÌNH CHẲNG CÓ GÌ NGOÀI SỨC TRẺ VÀ SỰ NHIỆT HUYẾT

 

Chúng ta có một cuộc đời, một tuổi trẻ, thế nên hãy sống một cuộc đời như ta mong muốn, và hãy nhân lúc mình đang ở độ tuổi đẹp nhất của một đời người “tuổi trẻ” hãy mạnh dạn làm điều mà sau này khi nhìn lại bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và tự hào về bản thân của những tháng năm rực rỡ ấy. “Mình cảm thấy rất vui, với mình cứ mỗi khi khoác bộ bảo hộ xanh ấy lên là mình biết mình đã giúp đỡ được mọi người, tuổi trẻ này của mình chỉ cần thế thôi”. Cậu chia sẻ với vẻ mặt đầy tự hào.

 

Khi hỏi về những dự định tiếp theo, cậu cười và bảo “Mình vẫn sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ, sẵn sàng đăng ký trở thành tình nguyện viên bất cứ khi nào, bất cứ ở đâu cần mình giúp đỡ”. Bên cạnh đó Tường Duy nói thêm “ mình xin gửi lời cảm ơn chân thành lực lượng tuyến đầu chống dịch. Chúc mọi người có nhiều sức khỏe và sẽ luôn lạc quan, mạnh mẽ giúp đất nước vượt qua cơn đại dịch”

 

Xin cảm ơn Tường Duy vì đã mang nguồn năng lượng tích cực, tinh thần lạc quan, nhiệt huyết, hiến dâng đến với tuổi trẻ UEH nói riêng và các bạn trẻ Việt Nam nói chung. Vẫn biết những ngày tới cũng sẽ còn nhiều thử thách nhưng một khởi đầu đầy lạc quan chắc hẳn sẽ giúp chúng ta trở mình thức dậy mạnh mẽ. 

 

 

Ngọn lửa nhiệt huyết đứng trước những khó khăn, thử thách sẽ có đôi lúc gần như bị dập tắt nhưng hy vọng hơi ấm từ ngọn lửa nhiệt huyết của cậu bé Tường Duy nơi tiền tuyến có thể phần nào làm rực lên những ngọn lửa đang cháy âm ĩ trong lòng các bạn sinh viên toàn quốc nói chung và sinh viên UEH nói riêng. Hãy cùng thắp lên ngọn đuốc tuổi trẻ, làm sáng lên câu nói “đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”.

 

TIN NỔI BẬT