Nữ Quyền Là Tâm, Phụ Nữ Cũng Cần Điểm Tựa Để Đời Mình Là Một Hình Thật Tròn

23/10/2021

Sức hút của nữ quyền là điều khó lý giải. Nó quyến rũ như giọt hương miên man trong lọ nước hoa quý giá gieo thương nhớ vào lòng người và cũng đầy kiêu hãnh như một thứ vũ khí tối cao mà người phụ nữ có được. Phụ nữ, có trăm ngàn cách để ví von họ, nhưng chỉ có một điều hướng về là sự trân trọng và yêu thương. Ta biết: “Nữ quyền thì mạnh mẽ nhưng họ lại là phụ nữ!”.

Tôi là gái đôi mươi, muốn mình thật xinh đẹp, mạnh mẽ và tự tin vào đời. Chị tôi là gái hăm lăm, muốn mình thật hạnh phúc, can đảm và trưởng thành. Mẹ tôi là phụ nữ ngoài tứ tuần, muốn mình nhiều sức khỏe, yêu thương và giàu sự hy sinh. Hôm nay, bố tôi mang một giỏ hoa về, đặt trên bàn, bố bảo: “Mừng 20/10 của mấy mẹ con đó nhen!”. 

Mấy điều giản đơn nhưng đó là cách mà bố tôi yêu chiều gia đình. Không biết sao, nhưng tôi thấy mẹ thật hạnh phúc, tôi cũng ước ao mộng tưởng sau này sẽ lấy một người chồng yêu thương mình đến thế. Quyển sách đặt trên cao với không tới, nhà hư cái cầu chì hay ống nước bị vỡ, khi ấy bố tôi luôn là “thợ đụng” siêu giỏi. Tôi thầm nghĩ: “Nếu không có bố thì sao nhỉ?”. 

 

Còn chị tôi, với cái tính đỏng đảnh, dở dở ương ương, thật không hiểu sao bạn trai chị ấy có thể chịu đựng giỏi đến vậy. Nhiều lần, rõ ràng là bà ấy bắt nạt con trai nhà người ta, lớn tiếng với người ta này nọ. Rồi sao? Được dăm ba phút, thời thế lại đổi thay. 

Nhắm không cãi lại anh bạn, chị tôi bắt đầu xị mặt xuống, quay ngoắt đi, mắt đỏ hoe, cái miệng mếu mếu tỏ vẻ đáng thương. Cuối cùng thì, anh bạn trai phải chịu thua sự đáng yêu đó mà xuống nước xin lỗi, đền bù cho bà ấy ly trà sữa. Tôi cười: “Dù là độ tuổi nào, phụ nữ là phái đẹp, đáng được trân quý và nhận nhiều yêu thương!”. 

Ngày 20/10 mỗi năm, tôi cùng chị lang thang tìm vài khóm cúc họa mi mà mẹ thích, mua vài thứ về nấu một bữa cơm giản đơn. Hai chị em học lỏm của mẹ một ít rồi lại lân la học trên mạng, sau đó đem kết hợp với tay nghề chưa đủ độ chín của hai đứa và thành quả là món “cá rán bóng đêm”. Mỗi lần như thế mẹ tôi lại tặc lưỡi rồi cười khoái chí: “Rồi đây tôi lại bị chồng mấy người mắng vốn cho mà xem!”.  

Cứ vậy, năm nào chúng tôi cũng làm, từ khi còn nhỏ không hiểu ý nghĩa 20/10 là gì nhưng cứ đăm chiêu: miễn sao mẹ vui là được. Rồi dần lớn, tôi biết rằng đó là ngày kỷ niệm trọng đại với sự đứng lên kiên cường của phụ nữ toàn thế giới. Đấu tranh – niềm tin – sự công bằng, đó là từ ngữ dành cho hành trình đi tìm “nữ quyền” của những người phụ nữ quả cảm. 

Ta không thể chối bỏ hay ngừng yêu thương họ, bởi chúng ta biết rằng bấy nhiêu đó chưa bao giờ đủ cho sự mất mát, đớn đau và bất công mà họ đã chịu đựng. Chỉ cần gõ một vài từ khóa như “số phận phụ nữ”, “phân biệt giới tính”,… ai cũng có thể biết được “quá khứ đen” mà nữ quyền từng bị chôn vùi. Điều phụ nữ cần là cảm thông và đồng hành. 

 

Từ trong tiềm thức cũng có thể gọi là bản năng, con người luôn nghĩ: phụ nữ là yếu đuối. Thời xưa, đàn bà ăn cỗ thì không được ngồi mâm trên, là con gái thì không được học thành quan thành tài, phận sinh ra làm đàn bà thì chịu cảnh chôn chân trong nhà, quẩn quanh với mấy việc mang thai, sinh con, nội trợ. 

Nếu không tránh đi mà nói thẳng thì quả thật đau đớn, nhưng đàn bà khi ấy thật rẻ rúng trong những ánh mắt bất bình đẳng, khinh rẻ, dè bỉu: “Phụ nữ như đồng tiền tung sấp ngửa. Dù là mặt nào, sấp hay ngửa, đều là canh bạc để người ta chơi.” 

Một ai đó có thể so sánh: tại sao luôn là “nữ quyền” được nhắc đến, còn “nam quyền” thì không? Nhìn lại hành trình đấu tranh qua hàng thế kỷ, phụ nữ từng bị định kiến xã hội, bất công và đàn áp đặt lên mình như những nô lệ. Cho đến nay, len lỏi đâu đó, trong huyết mạch xã hội vẫn có những đốm đen coi thường phụ nữ.  

Phá bỏ gông xiềng định kiến, đòi sự công bằng, đòi tôn trọng và đòi quyền được sống tử tế… Phụ nữ phẫn nộ, họ đấu tranh để được nói, được ngôn luận trước đám đông, truyền đạt những ý kiến của riêng họ mà trước chưa từng có. Cho đến sau này, thời đại của chúng ta, nữ quyền 4.0, phụ nữ có thể mở cửa bước vào xã hội với tầm quan trọng đủ cần. Con gái được sống dễ thở hơn so với cái “lắm mồm” trước sự thô ráp, nhất nhất trong nguyên tắc của nữ quyền. 

Nữ quyền – cán cân cân bằng lại thế giới: phụ nữ là sự tự tin, mạnh mẽ! Như nhánh cây tầm gửi quyết buông mình ra khỏi vật chủ, phụ nữ vươn lên tìm ánh sáng cuộc sống. Họ đủ giỏi để trở thành Chủ tịch Quốc Hội trước sự thán phục của phái mạnh, họ đủ mạnh mẽ làm mẹ đơn thân bảo vệ con trước bão tố cuộc đời, họ đủ quyến rũ để đàn ông phải ngắm nhìn. Bạn, tôi, chúng ta thật tự hào rằng: Tôi là phụ nữ!  

Sức mạnh của truyền thông là lan tỏa những giá trị tích cực, nhờ nó phái nữ tìm được nhau và cho họ sức mạnh trỗi dậy từ lối đen của sự khinh miệt. Nhưng tính hai mặt thì không chừa một ai, do đó thông điệp “nữ quyền” bị đẩy đi quá xa so với bản chất của nó, phụ nữ lại rối rắm trên chính định nghĩa họ đặt ra cho mình. Phụ nữ phá bỏ xiềng xích của định kiến nhưng lại tự đeo gông cho mình bằng sự “quá nguyên tắc” trên hai từ “nữ quyền”. 

Mạnh mẽ nhưng không phải từ chối mọi sự giúp đỡ, can đảm chứ không phải là liều mình, sự lầm tưởng khiến phụ nữ khước từ mọi thứ mà họ đáng được nhận. Tự chủ kinh tế, đủ sức nuôi con nhưng con trẻ cần nhiều yêu thương để đủ sức đề kháng với xã hội, phụ nữ cần sự đồng cảm của người chồng. Trong những trường hợp như thế, chẳng phải hai thì tốt hơn một sao?  

Chẳng đâu xa, chúng ta cũng không quên những “camera di động” trong xóm với câu nói đi vào kinh điển: “Con gái con lứa đi đêm giờ mới về”. Chính phụ nữ còn đánh giá chua ngoa, hẹp hòi với phụ nữ như thế thì phải làm sao? Độc lập khác cô độc, phụ nữ đừng quên rằng: mình chỉ là một nửa của thế giới! Ly rượu mừng sẽ đậm vị hạnh phúc khi hai ta có nhau, nụ hôn má ấm áp ấy, người con gái đừng nên từ chối. Chén trà tuổi xế chiều sẽ thanh vị hơn khi do chính tay ông pha.  

Chỉ để khẳng định mình là nữ quyền, mà khước từ mọi sự yêu thương, che chở vốn có thì thật dại… Giọt pha lê long lanh dưới nắng chính là hạt mưa còn đọng lại của cơn mưa rào trước đó. Sau mạnh mẽ chính là cô độc, thật đáng thương khi phụ nữ gồng mình lên để hứng chịu những vết lằn của cuộc sống. Phụ nữ là cánh hoa kiêu sa, đàn ông sinh ra có cơ bắp săn chắc, ấy thế mà phụ nữ không “xài” thì thật uổng phí.  

Vai đàn ông thật dài và rộng là để phụ nữ tựa vào mỗi khi đau buồn. Con gái cũng cần có những lối sống tự do miễn sao không dung tục là được, rộng lượng với những người xung quanh chính là rộng lượng với bản thân mình. Nữ quyền đích thực là phụ nữ biết tận dụng một cách thông minh với những gì ông trời ban cho mình. 

Một cô hoa hậu không phải đẹp bởi vì trên đầu có vương miện, tay cầm quyền trượng, họ chỉ đẹp bởi sự tự tin, dũng cảm và làm những điều tốt đẹp. Nữ quyền chỉ đúng khi phụ nữ sống đúng với chính bản thân mình. Dù là Elsa xinh đẹp, mạnh mẽ hay nàng tiên cá vì bảo vệ hạnh phúc và giữ gìn tình yêu của mình mà hy sinh nhiều thứ, chỉ cần sống thật và trân trọng bản thân thì nữ quyền chân chính sẽ tồn tại. 

Yếu đuối chỉ gắn với phụ nữ khi không dám đương đầu với nỗi đau bị phản bội, tìm đến cái chết để vẫy vùng. Nỗi đau có thể dài dằng dặc, đi có thể vấp ngã nhưng không bước tiếp làm sao biết phía trước là đất bằng, đứng dậy là kết thúc mọi muộn phiền. Cuộc sống hiện đại không quan tâm bạn là công chúa hay mụ dì ghẻ, chỉ cần bạn biết cách tô sáng cho viên ngọc “nữ quyền” của mình, ắt sẽ được trân trọng. 

Tôi đã đọc bài viết về Thu Quỳnh – một nữ diễn viên truyền cảm hứng, chị ấy đứng lên từ bãi bùn của sự phản bội. Người mẹ đơn thân ấy từng nhốt mình trong phòng, tựa người bên cửa sổ mắt hướng vào khoảng không vô định, chơi vơi, lạc lõng, con khóc thì vào dỗ con rồi lại ra đứng đấy: “Những ngày ấy, tôi không soi gương, nhưng tôi cảm thấy nước mắt lúc nào cũng tự tuôn ra dù gương mặt không có biểu hiện cảm xúc gì. Tôi thất vọng về tình yêu.” (Thu Quỳnh – Kênh 14).

Trong dáng hình người phụ nữ, Thu Quỳnh là mẹ đơn thân can trường, là nữ diễn viên xuất sắc của điện ảnh Việt. Đấu tranh với giông bão luôn nằm sau sự đấu tranh với nỗi tuyệt vọng bản thân. Chị ấy là ngọc sáng của nữ quyền! Mỗi câu chuyện mà phụ nữ kể về cuộc đời mình, dù ít dù nhiều, hạnh phúc hay đau buồn, cũng sẽ xuất hiện bóng hình một người đàn ông. 

Chuyện về Minh Cúc trong “Về nhà đi con” từ afamily.vn, kể về người phụ nữ một con. Cái đặc biệt là con chị không may mắn như bao đứa trẻ khác, Tú Minh bị bại não từ lúc lọt lòng. Những tưởng các “cuộc yêu” sẽ dừng lại, cho đến khi người đàn ông tên Ngọc Thanh đến, chị rất vui, vui vì có người sẻ chia với chị, yêu con chị bằng tất cả ấm áp mà anh có. 

Anh cắm mặt gõ gõ khâu khâu làm việc ở một xưởng đồ da nằm trong hẻm nhỏ Lê Duẩn vì chuyến du lịch có anh, có chị, có Tú Minh. Chưa người đàn ông nào nhất quyết đưa con chị đi khám phá thế giới như anh cả. Đứng trước hạnh phúc, phụ nữ như bong bóng phập phồng, Minh Cúc hạnh phúc tới nỗi chẳng biết biểu lộ như thế nào nhưng lại ngập ngừng trước câu nói: “Mình cưới đi”. 

Cho đến giờ, anh vẫn đợi chị một câu “em đồng ý”… Chị sợ Tú Minh thiệt thòi, nhưng chị quên mình và con đều đang và sẽ là phụ nữ, cần một người đàn ông làm mái che cho hai mẹ con nương vào mỗi khi trời trở giông. Hy vọng rằng, không lâu nữa chúng ta đón tin vui từ anh chị!

 

 

Sau cùng, chúng ta nhận ra rằng: nỗi đau được yêu thương xoa dịu, sự ấm áp sẽ nối lại nhịp tim giữa người với người, phụ nữ là hậu phương vững chắc nhưng chính đàn ông là điểm tựa. Cánh hồng phai rồi lại đậm, cảm xúc có thể ngưng đọng nhưng trái tim luôn thổn thức yêu thương. Sự tuyệt vời của người phụ nữ sẽ được xúc tác mạnh mẽ bởi hạnh phúc mà người đàn ông khát khao mang đến cho họ. Đừng ép mình làm “phụ nữ trong bao” vì chúng ta phải là nữ quyền quyến rũ nhất mà phái mạnh muốn chinh phục! 

 

TIN NỔI BẬT