“Bốn Tháng Nay, Em Là Sinh Viên Part Time, Còn Đi Chống Dịch Thì Full Time”

22/09/2021

 

Hôm nay là ngày 15/09/2021, đã hơn bốn tháng từ ngày chính phủ ban hành lệnh giãn cách đầu tiên, bạn thế nào rồi?

 

Tôi có một người em làm tình nguyện nơi tuyến đầu chống dịch. Tôi xem em như một người em họ của mình, gần gũi, thân thuộc. Mỗi ngày tôi đều gặp những bác sĩ, lực lượng chống dịch mặc áo xanh, đồ bảo hộ, họ cách tôi một màn hình tivi. Nhưng đây là lần đầu tiên, tôi cảm giác có một người ở rất gần mình đang là lực lượng tuyến đầu, mỗi ngày đều tiếp xúc với F0, đều mặc lên mình bộ đồ bảo hộ, xịt khử khuẩn. Không như tôi, ngồi học bài bên chiếc nhạc êm đềm, em quần quật cả ngày từ khu vực này sang khu vực khác, và tiếng còi xe cấp cứu trở thành bản nhạc dai dẳng đến ám ảnh, đau lòng.

Lắng nghe câu chuyện của em, từ chàng sinh viên năm nhất đến một dân quân tự vệ tình nguyện làm việc nơi tuyến đầu chống dịch.

Hành trình trở thành một người dân quân tự vệ tình nguyện của em đến rất tự nhiên. Tình nguyện thì làm gì có cớ, có nguồn cơn để nhớ ngoài ước muốn giúp đỡ một ai đó, một sự san sẻ nhỏ bé đâu ạ.

 

Một người dân quân tự vệ tình nguyện trong công tác chống dịch thật ra không khác với nhiệm vụ của một người dân quân bình thường là bao. Đặt trong bối cảnh dịch bệnh đang quá tải, tạo áp lực lên hệ thống điều trị, lực lượng tình nguyện viên đóng vai trò san sẻ gánh nặng để cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh, đem lại sự bình thường vốn có của cuộc sống. 

 

Nhưng nếu hỏi về tư tưởng, tình cảm của một người dân quân ở thời bình và thời dịch khác nhau như thế nào, thì có lẽ là ở thời dịch, tần số rung cảm của mình cao hơn, mình cảm thấy phải làm thật nhiều, phải giúp đỡ hăng hái hơn thôi.

 

Công việc mỗi ngày của em rất linh động, không có một timeline cụ thể đâu, thường bắt đầu vào lúc 6h00 sáng và kết thúc ca trực vào 22h00 – 23h00 mỗi ngày. Một ngày thường bắt đầu từ việc lên UBND tập trung, rồi cùng lực lượng dân quân và tình nguyện viên ra các điểm tập kích như địa điểm tiêm chủng vaccine, khu vực cách ly, điểm chốt giao thông và các điểm chốt bảo vệ vùng xanh.

 

Ở khu vực cách ly hay nhiều khu vực khác thì dân quân chủ yếu có nhiệm vụ canh gác, đảm bảo cho bệnh nhân được ăn uống đầy đủ, có khu vực để đi lại, vệ sinh cá nhân, kiểm tra và điều tiết lưu thông qua lại, đảm bảo người dân không tự ý ra đường. Tụi em còn được điều phối thay phiên đi lấy lương thực, sau đó phân loại lương thực chia theo khẩu phần rồi đi phát từng nơi. Tuy công việc có vẻ đơn giản nhưng quá trình đi phân phát tốn khá nhiều thời gian. Em nhớ đợt gần nhất mình đi phân phát 400 phần mà mất tầm 4 tiếng đồng hồ để vận chuyển và phân phát. 

 

Thật ra, nếu nói là không sợ thì không đúng. Lúc đầu, em đã có nghĩ đến lý do mình còn đi làm, làm việc “work from home” toàn thời gian. Nhưng sau cùng, em chọn đi tình nguyện. Cái “muốn” của em nó lớn hơn cái “sợ”, vậy thì tại sao không chứ!

 

Em chỉ muốn nói rằng, nếu như bạn đang đọc những dòng này ở nhà, bạn chắc hẳn là rất may mắn. Bạn sẽ không thể tưởng tượng được sự náo động ở khu cách ly, sự tất bật của công tác chuẩn bị tại các điểm tiêm chủng vaccine. Bạn càng không chứng kiến được, đâu đó, có những hoàn cảnh khó khăn, chờ đợi được giúp đỡ và san sẻ nguồn thực phẩm, thiết bị thiết yếu.

Nhất là khi mình có cơ hội được tiếp xúc với người đi cách ly, ánh mắt của họ sợ hãi, cử chỉ của họ rụt rè, mình cảm nhận rõ rệt được sự hỗn loạn, sợ sệt trong họ, nhìn thấy điều đó, em thực sự không kiềm lòng được.

Hay mỗi lần tụi em đi phát quà, có nhiều người đạp xe ngang qua, chạy lại xin. Dáng vẻ của họ, mình không biết diễn tả sao cho phù hợp, tế nhị nhưng thực sự mình thấy xót xa và thấy mình còn đủ đầy quá. Mặc dù là danh sách phát được cố định từ trước nhưng tụi em cũng có ngoại lệ phát cho người đi đường luôn.

Hai điều khiến em vui nhất: Đầu tiên chắc là đi lấy thực phẩm tươi sống, xong sau đó được đi phát cho mọi người. Cảm giác được trao cho ai đó món quà mùa dịch, mình cũng được lan toả cái tinh thần đấy, nên thấy vui hẳn lên.

Hai là những lúc nghỉ ngơi, sau một ngày làm việc mệt mỏi. Mọi người thường ngồi lại với nhau, nói chuyện và kể cho nhau nghe tình hình ở những địa điểm canh gác. Thông qua đó, mình hiểu được thêm góc nhìn của nhiều người hơn, hiểu thêm nhiều câu chuyện hơn và học được cách lắng nghe, cách thực sự đồng cảm sâu sắc.

Gia đình không nói quá nhiều về việc em đi tình nguyện, vì đơn giản ba mẹ cũng hiểu được tình hình điều trị khó khăn ra sao. Chỉ mỗi lần em đi trực, thì ba mẹ đều dặn là cẩn thận nha, dù đã tiêm vaccine cũng không được chủ quan mà luôn bịt kín khẩu trang và nón bảo hộ.

 

Em đã từng nghĩ là chắc ở trong đó sẽ yên ắng vắng lặng, mọi người ai nấy căng thẳng lắm. Nhưng thực tế thì trái với sự yên lặng, mọi người thường hay động viên nhau, cho nhau những món quà nhỏ mỗi ngày như rau củ, hoa quả và không ngớt câu chuyện kể nhau nghe để quên đi mệt mỏi. Thật ra, dù là bệnh nhân hay lực lượng chống dịch, điều quan trọng nhất là vẫn phải giữ được sự lạc quan, tinh thần là thứ quan trọng hơn bất cứ loại thuốc chữa trị nào.

Có một lần, ở điểm tiêm chủng vaccine, em tiếp xúc với một bác để hướng dẫn bác điền giấy đăng ký tiêm. Sau khi được xét nghiệm, thì chừng vài tiếng sau, bác ấy được báo cáo là dương tính với Covid-19 nên em cũng là người hộ khứ bác đến địa điểm cách ly luôn. 

Hay là một người anh dân quân trực chung với em, 10 ngày sau thì anh ấy được xét nghiệm là dương tính với Covid-19 và tự cách ly ở nhà. Em đã có không ít lần sững người như thế khi nhận tin F0 xung quanh gần mình đến thế. Thật khó để nói trước tương lai nhưng nếu còn sức khoẻ và thời gian, em vẫn muốn đi tình nguyện vì dù có cực có mệt, nhưng nhìn lại mỗi ngày đi qua, em đều cảm thấy vui vẻ, lạc quan và luôn giàu năng lượng.

Minh Quang trước và sau kỳ tình nguyện này, có thể không khác nhau nhiều đâu, vẫn là một cậu hay cười, thích giúp đỡ mọi người và luôn hết mình trong công việc ạ.

Nhưng, không thể nói là không thay đổi được gì. Nếu thật sự bắt buộc phải đưa ra một thay đổi lúc này, thì Minh Quang đã +1 điểm nho nhỏ cho sự kiên nhẫn của bản thân, +1 điểm nhỏ nữa cho sự chịu thương chịu khó hoàn thành tốt công việc tình nguyện được giao và +1 điểm yêu thương con người hơn, biết nhìn vào khía cạnh tích cực nhiều hơn. *cười*

Nếu ngày mai là ngày cuối cùng dịch bệnh còn tồn tại và sau hôm đó mình sẽ chính thức kết thúc nhiệm vụ, điều em sẽ nói với mọi người là: Mình thực sự mến mộ mọi người lắm! Thật sự, mọi người tạo nên một không khí làm việc hứng khởi, lạc quan và ấm áp, luôn hỗ trợ thay ca, giúp đỡ nhau khi đuối sức, cùng nhau vận chuyển không biết bao nhiêu thứ. Những hôm mệt thì mọi người có chút lười, nhưng nhìn đồng đội làm thì mọi người sau đó cũng nhanh chóng xắn tay vào làm mau thôi. Nếu có cơ hội, em cũng muốn tặng một phần quà handmade hoặc một cuốn sách hay một lá thư tay cho một vài người cụ thể, đã giúp đỡ em và quan tâm em rất nhiều trong quá trình đi tình nguyện. 

À, đúng rồi sau khi đại dịch qua đi thì em có mấy lời hẹn đi chơi và đi đánh cầu lông với anh chỉ huy. Chưa kể, vào đó lúc đầu em sợ và rụt rè lắm, nhưng mà mấy anh dễ thương, thân thiện nên cũng gợi được em nói siêu nhiều. *cười tít mắt*

Câu hỏi này khó, vì với em, mỗi ngày nó là một ngày khác nhau lắm, đều có những lịch trình linh hoạt biến động và luân chuyển đi làm những việc khác nhau. Chắc em sẽ chọn bước tiếp và làm thật tốt từng ngày một thôi chị ơi, chứ mình đã là gì so với những bệnh nhân thực sự mạnh mẽ để chống chọi dịch bệnh. Họ mới là những con người cần sự cổ vũ và công nhận về độ mạnh mẽ hơn mình.

Một trải nghiệm mình sợ phải trải qua một lần nữa, đó là những khi F0 xuất hiện. Mỗi lần như thế sẽ phải truy vết và kéo theo nhiều vùng phải bị phong tỏa, người dân lại càng bí bách thêm nếu không may ở trong khu vực gần đó. Chưa kể thân phận F1 như mình cũng thêm lo lắng, không biết có đem bệnh về khu vực mình sinh sống không, tín hiệu khả quan là cả khu vực em sinh sống đã được tiêm mũi thứ nhất rồi.

Tổng kết lại gần 2 tháng đi tình nguyện, mặc dù hành trình chưa kết thúc, em có nhiều suy nghĩ lắm. 

Có những suy nghĩ chỉn chu, thì em viết trong note điện thoại, hoặc chia sẻ đâu đó trên fanpage của mình. Như khi một đêm về nhà, em thấy con đường vắng không còn một thứ gì ngoài tiếng xe máy của mình và ánh sáng đèn đường, chợt thấy rùng mình. 

Hay ngồi canh gác mà đâu đó có một cơn mưa hay một đợt gió siêu mát thổi qua cũng gợi cho em những suy nghĩ, sự yên ắng này là bình yên hay là khó khăn?

Có những sự động viên đâu đó được em khắc trên tường của phòng cách ly. Không biết có ai đó đọc được không, hay lại nhầm tưởng là người nào đó vẽ bậy nữa thì em buồn lắm.

Có những sự cố gắng của em, thể hiện qua việc sơn sửa, trang trí khu cách ly để nhìn vào người bệnh vẫn có chút lạc quan, vẫn không cảm thấy quá nặng nề về cảm giác đã mắc bệnh. 

Có những nụ cười vội, dù chỉ ngắn ngủi lúc nhận được quà tụi em trao, nhưng chị biết không, nó khiến mình vui cả ngày ấy. Và mỗi ngày thức dậy dạo này, em thấy bản thân tràn trề năng lượng lắm, vì luôn biết có rất nhiều việc ngoài kia cần đến sự giúp đỡ của mình, không to lớn đâu nhưng cần thiết và ấm áp trong thời gian này.

“Mọi người ơi, hãy kiên nhẫn thêm một chút nữa thôi, vì cái vắng vẻ lúc này là để đổi lấy sự nhộn nhịp cho ngày mai, những khó khăn bây giờ để đổi lấy cái sung túc cho sau này, đó là điều mà chẳng ai muốn cả nhưng cũng là điều không thể tránh khỏi. Đất nước sẽ sớm trở lại như trước thôi, mọi thứ không cần điều gì hơn thời gian lúc này. Đừng vì một chút lợi ích cá nhân mà làm giảm bớt thành quả cố gắng của rất nhiều cá nhân, tập thể kiên cường ngoài kia. Cố lên mọi người ơi!”.

Cảm ơn Quang vì buổi trò chuyện dễ thương này. Hy vọng em sẽ luôn có thật nhiều sức khỏe và tinh thần lạc quan để hoàn thành tốt nhiệm vụ nhé! 

Kết thúc buổi phỏng vấn, tôi tặng Quang một lời cảm ơn. Vì trái tim bé nhỏ nhưng tình yêu và niềm tin thì rộng lớn của em. Khó khăn, nguy hiểm, em, tôi, và chúng ta đều đã trải qua cả rồi, giờ đây dịch bệnh thách thức con người một sự kiên trì, kiên trì và thích nghi. 

Bạn có mất kiên nhẫn không? – Mình cùng nhau thích nghi nhé!

Bạn có thấy mình yếu đuối không? – Không, tất cả chúng ta đều là những chiến binh mạnh mẽ nhất!